https://www.duolingo.com/Tomoyo_Daidouji_

Những câu chuyện cảm động về tình mẫu tử

Câu chuyện 1: Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò phía bên dưới cầu. Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dầy đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà nhìn thấy một đứa bé nhó xíu đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Story 1: On Christmas Eve, a pregnant woman goes to a friend's house for help. The short path leading to the friend's house has a deep ditch with bridges crossing. The young woman suddenly slipped forward, the pain in her cramp. I understand that I can not go any further. She crawls under the bridge. Solitary among the bridges, she gave birth to a boy. Nothing but the thick cotton shirt was wearing, she took off clothes and wrapped around her tiny baby, round in circles like a cocoon. Then found a sack, she covered him and exhausted by the baby.

The next morning, a woman drove to the bridge, the car suddenly died. Getting out of the car and crossing the bridge, the mother heard a faint cry below. She get under the bridge to find. There she saw a little child hungry but still warm, but the mother was dead.

She carries a baby home and take care. As he grew up, he often asked his mother to tell the story he had found. On Christmas Day, it was the 12th birthday, the boy brought his mother to the grave pitiful mother. On arrival, he told his mother to wait while he prayed. He stood by the grave, bowed and cried. Then he began to undress. His mother stood stunned as the boy took off all of it and placed it on his mother's grave.

  • Surely you will not take off everything - your mother thinks - You will be cold!

But the boy removed all and was trembling. The mother feeds him to the side and tells the boy to put on his back. She heard the boy call a mother he never knew: "Mom is colder now, right?" And he burst into tears.


Câu chuyện 2: Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. ** chỉ có một mắt!”. Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”. Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore. Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi. Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao? Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo. Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi: “Con yêu quý, Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây. Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ.. Mẹ yêu con lắm, Mẹ..."

Story 2: During my childhood and even growing up, I always hated my mother. The main reason is probably because she only has one eye. She was the headline for my classmates to tease me. My mother cooks to feed me. One time she came to school to make me embarrass me. Why can you do that to me? I ignored her, threw her a look of hate and ran away. The next day, one of the classmates shouted, "Hey, I see. ** Only one eye! " I just want to bury my shame to the ground. I just want you to disappear from my life. That day when I was going to school, I said to her, "I just want to make you laugh!" My mum does not say anything. And I, I do not pay attention to those words, because my heart filled with anger. I do not care about your feelings. I just want to get out of the house, no longer related to my mother. So I tried to study hard, and finally, I got a scholarship to study in Singapore. After that, I got married, bought a house and had kids. My wife is a stepmother, I hide her about her mother, only said orphaned from childhood. I am happy with my life, with my wife and children and the physical facilities I have in Singapore. I bought a small house for my mother, occasionally sneak away a wife to give some money to her grandmother, telling himself to be full of duties. I force my mother not to contact me. One day, my mother suddenly came to visit. For many years she has not seen me, and she has never even seen her grandchildren. When I saw an old lady looking like a flood standing in front of the door, my kids laughed, scared. I was angry and worried about my wife specializing in screaming: "How dare you come here to scare me so? Get out of here right now! " My mother just said softly, "Oh, sorry, I'm wrong address!" And quietly turned away. I did not bother to contact you for a long time. As a child, did you make me tease children humiliating humor, now I still intend to ruin your existing life or what? One day, received a letter of invitation from the old school sent to the house, I lie to his wife to go to work. After the meeting, I came over to my mother's house, more curious than to visit my mother. Neighbors say my mother died a few days ago, and due to a lack of relatives, the social security department has taken good care of the burial. I did not get a small tear. They gave me a letter left to me: "My dear, Mom always thinks of you. I'm sorry for daring to go to Singapore and make you scared. I was so happy to hear that you were going to the school to attend the meeting, but I was afraid I could not get out of bed to look at you. I regretted that I was embarrassed with my friends during my time here. You know, when you were a kid, you crashed and lost one eye. Mom can not sit still looking at me with only one eye, so she gave her mother's eyes. She sold everything she had to the doctor to replace her eyes, but she never regretted it. I am very proud of you, and you are proud of what you have done for me. I saw a whole new world, with my mother's eyes, for my mother. I love you so much, Mother..."


câu chuyện 3 Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, hai mẹ con cùng nhau dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha

Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.

Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nỗi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học ỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khã năng nên nói với mẹ: “mẹ, con sẽ nghĩ học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được, yên tâm. Mẹ sanh con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.

Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường,nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò tráng suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến, Bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem , hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình.Bà xem gạo nè,có thóc có sạn có hạt cỏ…làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp vãi lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào bà nhặt được trên đường đó à” bà mắc cở đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.

Rồi lại đến một tháng ,bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẻ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận,nhưng làm ơn để rịêng ra,cho dù thế nào cũng không được để chung,như vậy chúng tôi không thể nào nấu được,nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả ,phải làm thế nào?” Người phụ trách đùng đùng nói: “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì,lặng lẻ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.

Đến tháng thứ ba,bà lại vất vã vác đến một bao gạo,vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi. Sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy!

Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó,bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “ tôi nói thật với ông,gạo này là …tôi đi xin đấy, ông giật bén người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.

Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học.

Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đở bà dậy nói: “thật là ngừơi mẹ tốt,tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”.Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắt đầu nói: “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “à, thì ra bà muốn tôi dấu kín điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.

Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hoà nói: “vì gia đình bà quá nghèo ,trường sẽ miễng học phí và tiền sinh hoạt 3 năm. Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh Hoa. Ngày tốt nghiệp, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao bảo em lên lễ đài?Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đỗ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin,trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.

Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy ngừời phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là tuồng kịch tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “mẹ…mẹ của con…” trãi qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết.

Story 3: This is a true story about the poor family, when the child has just started school, the father died, mother and child together to lead each other and use the heap of red light to cover the farewell father

The mother does not go any further steps but nurtures the child. At that time in the village there is no electricity, every evening he lit the little oil lamp reading books, painting. The mother was sewing needle and knitting needles. On the next day, the next year the certificates of merit on the walls of their patchy patch. The child looks like the green of the spring blossom to the sky, looking at the child is high, then the mother's tail also appear wrinkles every smile when seeing the recipient of the reward.

But it does not seem to love their mother, when her son has just entered high school in the district, her mother suffered from low grade leprosy. Farms do not work, sometimes two or three meals are not enough. At that time, students in high school each month have to pay 30kg of rice. The child knows she can not tell her mother: "Mom, I will think to learn to help her mother farming." Mother dug her head, lovingly said: "I have such a mother love, mother very happy, but not go to school can not be, peace of mind. Mother giving birth mother will have a way to raise children. I go to school to register, I will bring rice back. The child is upset, not up to school, the mother upset slapped hard on the child, it is the first time 16 years in the life of mother hit like that.

The last child also steals to the school, watching behind her, away from the path, the mother craning thought. Not long, the school's kitchen also received the sick mother's rice, she hunched into the gate, with a heavy breath from her shoulder dropping a heavy bag of rice. The person in charge of the kitchen opened the rice and looked up, picking up one of the stools and immediately tied his mouth. "Your parents like doing things that are good for you. Grass ... how to eat ". Mother embarrassed red face, apologized. The person in charge of the kitchen did not say anything to bring the rice to the house. The mother took out the money in the bag and took out the money and said to the person in charge, "This is my child's monthly living expenses that bother him. Moved to. He joked: "How did you find that way?" She blushed, thanked, and turned away.

Then one month, she struggled to carry a bag of rice to the kitchen, the person in charge of the kitchen just finished watching the rice tightly closed, also the color of rice. He thought, perhaps the last time he did not tell this man clearly, he gently said, "Whatever rice we receive, but please do not let it go, anyway. In general, so we can not cook, cooked, the rice will be sour. If I stay the next time I will not receive. She frantically said, "Sir! My rice is like that, what should I do? "The curator said," A pole of your farm that can grow a hundred varieties of rice? so funny". Being shouted like she did not dare to speak, quietly lowered his head, the manager also ignored her to go.

By the third month, she ran up to a bag of rice, just saw the man she was last time, on her face more sinful smile than crying. He just saw the rice suddenly shouted out loud: "I say that she still like that constant. Why stubborn, also this junk rice, she looked away. This time brought to bring it!

As if she anticipated that, she knelt down in front of the man in charge, two lines flickering out of the corner of her eyes, sadly saying, "I tell you the truth, this rice is ... I beg for it, He jerked his eyes, his eyes wide and speechless.

She plopped to the ground, revealing her legs deformed, puffy ... tears said: "I suffer from leprosy go very difficult, can not farm. My child asked to drop out of school to help me, I hit back to school.

She begged the person in charge how to sign the neighbor's relatives and the more she feared the child would lose her self-esteem. Every day, it was not clear to her that she was wearing a sackcloth with her walking stick about 10 miles from the village to beg for the kindness of others, and then waited for the night to calm her down silently. Her rice is okay to put together. The next month brought the rice to school she looked at the person in charge, not saying tears in her eyes. He said to her: "Really good mother, I will immediately go to the principal, the school free tuition for her son." Just finished listening to panic said: "do not ... do not ... if you I know that I go begging to feed him to school will hurt it and thus affect his learning. He knew what she meant by saying, "Well, you want me to hide this, okay, I remember." She hobbled as the lame turned away.

Finally, the principal also knew of the matter with a gentle face, saying, "Because her family is so poor, the school will pay tuition and living expenses for 3 years. Three years later, the child passed the entrance examination at Tsinghua University. On graduation day, gongs drifted out of the sky, the principal paid particular attention to the disadvantaged student and invited him He was annoyed to say, "I got a lot of high marks, why should I go to the stage? At that time the kitchen manager holding three bags of rice on the mother station told the story The mother asked for rice to feed his children to study. Under the station everyone shut up, the Principal looked at the three envelopes eloquently said: "This is the story of three mothers sack begging, in this life bring gold also can not buy these rice seeds, the following will Inviting the great mother to the station.

The child in doubt, looking back, see the person in charge of the mother step by step step towards the stage. At that time we do not know what the child in mind think? Believe that will


Câu chuyện 4: Ở 1 ngôi làng nhỏ cuối miền duyên hải.Có 1 bà mù hàng ngày vẫn ra đứng ngóng chờ các chuyến tầu cá từ ngoài khơi về.Mong rằng sẽ lấy được 1 chút cá tươi để đem kịp ra chợ bán,kiếm chút tiền để có thể nuôi cô con gái bé bỏng ăn học và trưởng thành. Cô gái càng lớn càng thông minh và đặc biệt có vẻ đẹp khiến ai cũng phải nhìn.Từ bé cho đến bây giờ,cô gái chưa bao giờ tôn trọng và coi người đàn bà mù kia là mẹ của mình.Vì bạn bè ghé thăm,nhìn đôi mắt của mẹ cô đều phải bỏ về. Cô thấy đấy là 1 điều xỉ nhục và hổ thẹn.Cô chỉ mong mình mau trưởng thành để thoát ra khỏi được ngôi nhà ám ảnh cô bao nhiêu năm qua. Khi tròn 18 tuổi,cô lên Thành phố và với vẻ đẹp của mình thì cô đã nhanh chóng có được 1 tấm chồng con nhà quyền quý.Nhiều năm trôi qua,cô đã có những đứa con đáng yêu nhưng chưa 1 lần cô quay lại ngôi nhà mình lớn lên. Cho đến 1 ngày,cô nhận được tờ giấy báo của chính quyền địa phương nơi cô từng sinh sống. Tờ giấy có yêu cầu cô quay lại ngôi nhà đấy để làm thủ tục sang tên cho cô mảnh đất mà bà mẹ mù lòa của cô để lại. Cô quay lại ngôi nhà,không còn thấy bóng dáng bà mẹ mù lòa của mình.Cô vào nhà và thấy di ảnh của bà đang ở trên ban thờ với hương khói nghi ngút. Cô lại gần bức ảnh,bên cạnh có 1 lá thư có đề "Gửi con gái yêu của mẹ" Cô lấy lá thư ra đọc và quỳ xuống trước bàn thờ bà mẹ mù của mình và khóc như mưa.Đến bây giờ cô mới biết mình bị mù bẩm sinh và bà mẹ mù đáng nguyền rủa đã hi sinh đôi mắt của mình để cho đứa con gái bé bỏng có thể nhìn thấy mặt trời và có được 1 cuộc sống hạnh phúc. Ngoài trời,mưa như nặng hạt hơn...

Story 9: In a small coastal coastal village. There is a blind woman who is still standing waiting for the fishing boat from the offshore.Mong that will get some fresh fish to bring to the market to sell, earn some money to Can raise her little daughter to study and mature. The bigger the girl, the more intelligent and special the beauty is. Everyone has to look at. From now until now, the girl has never respected and considers the blind woman to be his mother. , Look at her mother's eyes have to leave. She found it a shame and shame. She just wanted to grow up to get out of the house that haunted her for so many years. When she was 18 years old, she came to the City and with her beauty she quickly got a noble husband's house. Many years passed, she had lovely children but not once she returned. My house grows up. Until one day, she received the newspaper of the local government where she had lived. The paper asked her to go back to the house to carry out procedures to name her the land her blind mother left behind. She turned back to the house, no longer seeing the shadow of her blind mother. She entered the house and saw her image was on the altar with incense smoke. She came close to the photo, next to a letter "Send daughter love mother" She took the letter out and knelt down in front of the altar of her blind mother and cried as rain. Now she knows she was blind and congenital blind mother cursed to sacrifice her eyes for her child. Little girls can see the sun and have a happy life. Outside, heavy rain ...

nguồn:https://diendan.hocmai.vn/threads/nhung-cau-chuyen-cam-dong-ve-tinh-mau-tu.225606/

1 năm trước

5 Nhận xét


https://www.duolingo.com/-..Hansa..-

@_@ Like, có hơi rối 1 chút

1 năm trước

https://www.duolingo.com/Ji...min1310

umh trình bày hơi xấu nên cho thêm hình ảnh vào cho nó đẹp mỗi câu chuyện nên cách xa ko viết gần ntn nhìn rối

1 năm trước

https://www.duolingo.com/fananime10101

T_T like

1 năm trước

https://www.duolingo.com/NguynThNgcLinh1

like

1 năm trước

https://www.duolingo.com/miyoko_chan

hay lắm đó em, cho em 1 like

1 năm trước
Học Tiếng Anh chỉ trong 5 phút mỗi ngày. Miễn phí.

Học Tiếng Anh chỉ trong 5 phút mỗi ngày. Miễn phí.